Gương
mặt thật của đàn ông, phải ly hôn rồi mới thấy. Còn muốn nhìn gương mặt
thật của đàn bà, chỉ cần chờ đêm xuống, đợi họ xóa lớp phấn son trên
mặt.
Ngày càng có nhiều người nghĩ rằng, không thể ra khỏi nhà
được nếu thiếu cây son, thiếu lớp phấn phủ, thiếu kem lót chống tia UV
hoặc nước hoa hồng làm se lỗ chân lông. Thậm chí, gia tài làm đẹp khiêm
tốn của một phụ nữ cũng không ít hơn hai chục loại mỹ phẩm. Mỹ phẩm được
ưu ái tới mức, không một phụ nữ công sở (Office Lady – OL) nào đi làm
với mặt mộc. Rất nhiều người đều tin rằng trang điểm dù ít dù nhiều cũng
làm họ đẹp hơn và tự tin hơn. Nhưng có thật mỹ phẩm làm phụ nữ tăng
thêm giá trị như chúng ta vẫn tưởng không?
1. Phụ nữ không nhầm đâu!
Chỉ
bằng mắt thường, tất thảy mọi phụ nữ đều nhận ra bản thân mình xinh đẹp
hơn khi được trang điểm. Kem lót che được làn da kém hoàn hảo, mascara
giúp mi dày hơn và cong lên gợi cảm, son bóng giúp môi đầy sức sống. Một
chút phấn che khéo sẽ cải thiện rõ ràng góc cạnh khuôn mặt. Và đôi khi
ít người để ý tác dụng quan trọng của nét lông mày, lông mày rườm rà
khiến người đối diện cảm thấy ta có tính khí tùy tiện, thiếu chu đáo,
lông mày thanh mảnh làm sang khuôn mặt, lông mày dày gợi lên ham muốn và
đầy sức sống, của một người có năng lực và táo bạo.
Khi mới gặp
một phụ nữ, tôi thường nhìn vào lông mày và móng tay của cô ta để nhận
biết cô ta là ai, có biết chăm sóc bản thân không, thậm chí để thầm đánh
giá khiếu thẩm mỹ cũng như cá tính của họ.
Chắc chúng ta không
thể quên những dư vị ngọt ngào khi ta trang điểm kỹ và khéo, được khen
xinh đẹp nổi bật, được tán thưởng. Những phụ nữ công sở thường coi trọng
màu son để hợp với trang phục và địa vị. Tất cả những điều đó nói lên
rằng, trang điểm làm ta đẹp lên không chỉ ở vẻ bề ngoài, còn làm đẹp cho
tác phong của phụ nữ, cũng như gây thiện cảm ở người đối diện.
2. Thế nhưng phía sau lớp son phấn là gì?
Tất
nhiên phía sau son phấn cũng vẫn là người phụ nữ. Chỉ có điều, đó là
một người phụ nữ bắt đầu tin vào quyền lực của mỹ phẩm, tín nhiệm sức
hút của gương mặt được trang điểm, thậm chí, từ sau khi được khen đẹp
lần đầu tiên, chúng ta sẽ không cưỡng lại được ham muốn sẽ được khen
nữa, được xuất hiện với gương mặt đẹp nhất nhờ son phấn.
Chúng ta
sẽ tiếp tục trang điểm, hàng ngày, giống như người có mắt một mí một
ngày bỗng đẹp lên nhờ gắn lông mi giả, sẽ bắt đầu gắn đời mình với mi
giả. Hoặc một phụ nữ ngoài ba mươi tự cho rằng mình có nếp nhăn, sẽ cảm
thấy bối rối nếu một ngày quên lớp kem lót che phủ vết rạn li ti trên
da. Hay giống như thể một bé gái được khen mặc váy hoa đẹp, sẽ mặc váy
hoa suốt ngày, suốt nhiều ngày.
Điều đó tốt cho nhan sắc và thị giác người đối diện, nhưng không tốt cho sâu thẳm tâm hồn bạn.
Bởi
càng trang điểm, ta càng thấm thía điểm khiếm khuyết của ta. Mỗi lúc
đẹp lên, ta càng hiểu sâu sắc rằng ta lại xấu đi nếu không có thứ kem
này, không có màu son này. Và cảm giác sợ xấu, cảm giác tự ti nếu không
đẹp hơn, là thứ a-xít ăn mòn. Ta đang đẹp hơn nhờ son phấn nhưng ta lại
đang mất đi một chút sự tự tin vào bản thân mình và những giá trị mình
đang có. Mặt mộc là một biểu trưng chân thật nhất về những gì người phụ
nữ đang có, và giấu mình sau lớp phấn son có thể là cách chứng tỏ gu
thẩm mỹ tốt của phụ nữ, cũng có thể lại là cách chứng tỏ sự lệ thuộc của
người phụ nữ.
Số lượng phụ nữ bị phụ thuộc vào mỹ phẩm, hoặc để
mỹ phẩm sai khiến, ngày càng nhiều lên. Dễ thấy nhất là cảm giác xem
quảng cáo mỹ phẩm nào, bạn lại thấy bạn nhất định phải có được loại mỹ
phẩm đó, và sau đó bạn đi mua thật, sắm về xong bạn cảm thấy rất thỏa
mãn, như thể có thứ mỹ phẩm đó, bạn đã giải quyết được một nửa vấn đề
của mình, nửa còn lại là việc sử dụng nó ra sao cho có thẩm mỹ, cho bạn
đẹp lên.
Thực tế, mỹ phẩm mang cho bạn thêm thứ dễ thấy này thì đã
lấy bớt đi của bạn thứ vô hình khác. Đôi khi, nó là sợi dây ràng buộc
bạn một cách vô hình.
3. Tình yêu ngại son môi?
Ràng
buộc của mỹ phẩm rất tinh tế. Làm cho bản thân đẹp lên là một mong ước
chính đáng, nên giữ cho mascara khỏi lem, phấn khỏi bung, son khỏi lem
vào ly nước hay cổ áo người yêu cũng là một thách thức của phụ nữ.
Có
những phụ nữ làm điều đó rất khéo, nên ngày nào ra đường cũng trang
điểm duyên dáng, lúc nào đi với người yêu cũng giữ khuôn mặt trang điểm
kỹ và đẹp nhất. Thực sự, phụ nữ tin rằng nếu mình đẹp hơn, người yêu
mình, chồng mình sẽ yêu mình hơn. Bởi còn gì ngọt ngào hơn khi được nghe
người mình yêu thốt lên: “Em đẹp quá!”. Trang điểm, làm đẹp nói cho
cùng cũng là chỉ bởi muốn được yêu thương hơn, được tôn trọng hơn.
Nhưng
tôi có một anh bạn họa sĩ, con nhà giàu, có tài, có ngoại hình, lại
sùng bái cái đẹp một cách cực đoan, tất nhiên anh thích gái đẹp. Một
ngày, tôi giới thiệu “mai mối” cho anh một cô phóng viên tập sự ở cơ
quan tôi, xinh đẹp trẻ trung và khéo léo duyên dáng hơn tôi rất nhiều.
Anh
bạn tôi không thiếu gái chạy theo, nhưng tôi cho rằng, cô phóng viên
tập sự mới đến cơ quan tôi sẽ đánh bại đám gái đẹp khác, bởi cô không
chỉ có ngoại hình, còn có cả tài năng, bằng cấp, lẫn sự hiểu biết của
một phụ nữ trẻ thành phố rất sành điệu.
Cuộc gặp gỡ tại quán cà
phê sang trọng diễn ra vô cùng dễ chịu, anh khen ngợi cô ấy một cách vừa
lịch thiệp vừa tán thưởng, và cô phóng viên cũng rất có cảm tình với
anh bạn tôi, hai người đã hẹn nhau gặp cuối tuần đi xem tranh của anh.
Nhưng cô vừa đi khỏi cửa quán cà phê, anh họa sĩ đã nhìn tôi cười và bảo: “Em có biết anh nghĩ gì không?”
Nghĩ gì về cô gái xinh đẹp và sành điệu duyên dáng kia?
“Anh chỉ nghĩ trong đầu rằng, không hiểu phấn thế kia, son bóng đến thế kia, thì mình mà hôn nó, mình phải… đặt môi vào đâu?”
Ha
ha, thì ra đàn ông khác gì phụ nữ, đều sợ một nụ hôn phải đặt lên dăm
bảy lọ son phấn. Có thể ngắm nàng rất đẹp, nhưng đơn thuần chỉ coi như
bình hoa trang trí thì được. Còn trong đầu họ vẫn tự hỏi, cái gương mặt
kia mà tẩy lớp phấn son đi thì nom sẽ ra sao?
Đôi khi tôi cảm nhận
bằng trực giác, đàn ông thấy thiện cảm nhất không phải là với một cô
gái trang điểm kỹ như đang đi dự tiệc buổi tối, mà là với một cô gái
trang điểm sơ sài y như… họ. Tức là một chút gel trên tóc, một chút kem
giữ ẩm trên làn da sạch sẽ, một chút son đủ để tươi tắn, như họ dùng một
chút mỹ phẩm mà thôi.
Một anh bạn tôi đã than phiền hài hước về vợ thế này: “Vợ anh mà trang điểm xong, chó cũng phải sủa vì… không nhận ra bà chủ!”
Trang
điểm có thể tạo nên một phụ nữ hoàn hảo, nhưng đó là hoàn hảo vẻ bề
ngoài, còn khiếm khuyết bên trong, cô ấy có thể che giấu mọi người chứ
không thể che giấu chính bản thân cô ấy. Tôi muốn gọi đúng tên mỹ phẩm
là sự tự ti của nữ giới. Vậy bạn nghĩ cái đẹp bền vững là bởi tự tin vào
bản thân hay nhờ tự ti?
(Đăng trong chuyên mục thường kỳ “Phụ nữ hoàn hảo” của Trang Hạ trên Lửa Ấm tháng 12/2010